Khó phê bình và tự phê bình khi vẫn tồn tại 'vùng cấm'
VOV.VN - Theo TS Trần Văn Miều, để tự phê bình và phê bình có hiệu quả, phải không có “vùng cấm” trong nội bộ của Đảng. Như vậy, mọi cán bộ và đảng viên, ai, ở đâu và làm gì cũng phải thực hiện việc này
Dự thảo Báo cáo chính trị của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XI đang được đưa ra lấy ý kiến dân dân, trong đó có nhấn mạnh nội dung tự phê bình và phê bình trong Đảng hiện nay. Liên quan đến vấn đề này, VOV.VN phỏng vấn TS Trần Văn Miều, nguyên Giám đốc Trung tâm Văn hóa Giáo dục thanh thiếu niên Trung ương.
PV: Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh rất quan tâm đến nguyên tắc tự phê bình và phê bình. Người luôn cho rằng, trong Đảng phải thường xuyên và nghiêm chỉnh thực hiên nguyên tắc này. Xin ông ông biết ý nghĩa lời dạy đó của Người trong tình hình hiện nay?
TS Trần Văn Miều: Tự phê bình và phê bình, đó không chỉ là thứ tự của vấn đề, mà còn là quan điểm của Đảng, đặt tự phê bình lên trước phê bình. Cách sắp đặt này phù hợp với những luận điểm của Chủ tịch Hồ Chí Minh về tự phê bình và phê bình trong nội bộ Đảng.
Tự phê bình và phê bình là nguyên tắc cực kỳ quan trọng để xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh. Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá đô lên chủ nghĩa xã hội (Bổ sung và sửa đổi năm 2011) đã ghi: “Giữ vững truyền thống đoàn kết thống nhất trong Đảng, tăng cường dân chủ và kỷ luật trong hoạt động của Đảng. Thường xuyên tự phê bình và phê bình, đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân, chủ nghĩa cơ hội, tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí và mọi hành động chia rẽ, bè phái”.
Căn cứ vào Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng khóa XI đã đề ra những quy định cụ thể về tự phê bình và phê bình, coi đó là nguyên tắc cơ bản, là một trong những giải pháp quan trọng để xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh: “…đồng thời thực hiện các nguyên tắc: tự phê bình và phê bình, đoàn kết trên cơ sở Cương lĩnh chính trị và Điều lệ Đảng”.
TS Trần Văn Miều, nguyên Giám đốc Trung tâm Văn hóa Giáo dục thanh thiếu niên Trung ương
Những quy định được ghi trong Cương lĩnh chính trị và Điều lệ khóa XI thể hiện Đảng ta đã vận dụng sáng tạo tư tưởng Hồ Chí Minh vào tình hình thực tế hiện nay. Chủ tịch Hồ Chí Minh đặc biệt quan tâm đến giữ gìn sự đoàn kết nhất trí trong Đảng. Trong Di chúc của mình, phần “Trước hết nói về Đảng”, Người đã đề cập đến đoàn kết là nguyên nhân cốt lõi của mọi thắng lợi của Đảng và đoàn kết là truyền thống cực kỳ quý báu của Đảng và nhân dân. Chủ tịch Hồ Chí Minh căn dặn: “Các đồng chí từ Trung ương đến các chi bộ cần phải giữ gìn sự đoàn kết nhất trí của Đảng như giữ gìn con ngươi của mắt mình”. Người đã dày công xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Theo Người: “Không có gì mạnh bằng lực lượng đoàn kết của nhân dân”.
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tổng kết từ thực tiễn lịch sử của dân tộc để khái quát hóa thành cơ sở lý luận - đoàn kết vừa là mục tiêu, vừa là động lực tinh thần và nguồn gốc làm nên sức mạnh của Đảng, của dân tộc. Việc giữ gìn sự đoàn kết nhất trí trong Đảng như giữ gìn con ngươi của mắt mình. Đó là nguyên tắc bất di bất dịch.
Tiếp đến, trong bản Di chúc Người đã chỉ ra giải pháp cơ bản để giữ gìn sự đoàn kết: “Trong Đảng thực hành dân chủ rộng rãi, thường xuyên và nghiêm chỉnh tự phê bình và phê bình là cách tốt nhất để củng cố và phát triển sự đoàn kết và thống nhất của Đảng”.
Chủ tịch Hồ Chí Minh rất quan tâm đến nguyên tắc tự phê bình và phê bình. Người luôn cho rằng, trong Đảng phải thường xuyên và nghiêm chỉnh thực hiên nguyên tắc đó. Trong bài nói chuyện với cán bộ, đảng viên và thanh niên Hải Phòng (ngày 30/5/1957), Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ rõ mối quan hệ biện chứng giữa đoàn kết với thật thà tự phê bình và phê bình: “Muốn đoàn kết chặt chẽ là phải thật thà tự phê bình, thành khẩn phê bình đồng chí và những người xung quanh, phê bình, tự phê bình để cùng nhau tiến bộ, để đi đến càng đoàn kết. Đoàn kết, phê bình, tự phê bình thật thà đi đến đoàn kết hơn nữa”. Mặt khác, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ân cần chỉ ra mối quan hệ giữa phê bình với dân chủ, giữa phê bình với sửa chữa khuyết điểm và phê bình với noi gương: “Phê bình phải dân chủ, nghĩa là Bác phê bình các cô, các chú, trái lại các cô, các chú có thể phê bình Bác, mà phải phê bình Bác, có cái hay phải học, cái khuyết điểm thì phê bình. Các cô, các chú yêu Bác, muốn Bác tiến bộ thì phải phê bình”.
Đọc thêm »
TỰ PHÊ BÌNH VÀ PHÊ BÌNH KHI CÒN "VÙNG CẤM"
Reviewed by Đỗ Tuấn Anh
on
21:26
Rating:

Không có nhận xét nào: